留題惠山寺

元代 明本
惠山屹立千仞青,俯瞰天地鴻毛輕。七竅既鑿渾沌死,九龍攫霧雷神驚。 霹靂聲中白石裂,銀泉迸出青鉛穴。惟恨當年桑薴翁,玉浪翻空煮春雪。 何如跨龍飛上天,並與挈過崑崙巔。散作大地清涼雨,免使蒼生受辛苦。 我來叩泉泉無聲,□曲冷光沈萬古。殿前風檜砉然鳴,日暮山靈打鼓鍾。
huì shān qiān rèn qīng   kàn tiān hóng máo qīng qiào záo hùn dùn jiǔ   lóng jué léi shén jīng    
shēng zhōng bái shí liè   yín quán bèng chū qīng qiān xué wéi hèn dāng nián sāng níng wēng   làng fān kōng zhǔ chūn xuě    
kuà lóng fēi shàng tiān   bìng qiè guò kūn lún diān sàn zuò qīng liáng miǎn   shǐ cāng 使 shēng shòu xīn    
lái kòu quán quán shēng     lěng guāng shěn wàn diàn qián 殿 fēng guì huā rán míng   shān líng zhōng