留題滻川姚氏鳴琴泉

宋代 魏野
琴里休夸石上泉,爭如此處聽潺湲。 愛於琴里無他意,落砌聲聲是自然。
qín xiū kuā shí shàng quán   zhēng chù tīng chán yuán  
ài qín   luò shēng shēng shì rán