劉守愚先生自海上得奇石因紀古風八韻余既次和未盡所言復為長歌

清代 繆公恩
混沌既鑿開㟏岈,不周山倒愁女媧。偉績奏成餘殘塊,棋布山巔或水涯。 閭山趾有補天石,此石眷屬應一家。誰知淪落在海澨,沐日浴月葆精華。 天風海濤作知己,藉以芳草見煙霞。天生靈物豈終隱,不使萬古埋泥沙。 我有父執劉守愚,讀書博物為通儒。暫去司鐸駐錦水,遂以捧檄勘海隅。 平生好奇慣搜剔,披檢荊棘窮崎嶇。忽得此石拜且舞,呼兄呼丈載以車。 古苔斑剝土花潤,鷓鴣點閒龍文紆。秦皇鞭跡殷餘血,望夫粉黛嬌模糊。 形質兼備瘦皺透,上皇山石恐不如。憶昔汗漫杭一葦,半在吳頭半楚尾。 金焦北固峙海門,燭目怪石比比是。猛獸奇鬼相攫拿,片雲孤帆欲飛起。 泗濱石磬設堂皇,靈壁硯山置棐幾。少年棄擲不知惜,念言回首徒然耳。 今讀君詩忽神王,賡以短章意未暢。更因海嶠憶經游,廿年塵跡空惆悵。 羨君得石良足多,神毫濡墨為長歌。胸無靈珠吻復拙,石乎石乎當奈何。
hùn dùn záo kāi hán   zhōu shān dào chóu wěi zòu chéng cán kuài   shān diān huò shuǐ    
shān zhǐ yǒu tiān shí   shí juàn shǔ yīng jiā shéi zhī lún luò zài hǎi shì   yuè bǎo jīng huá    
tiān fēng hǎi tāo zuò zhī   jiè fāng cǎo jiàn yān xiá tiān shēng líng zhōng yǐn   shǐ wàn 使 mái shā    
yǒu zhí liú shǒu   shū wèi tōng zàn duó zhù jǐn shuǐ suì   pěng kān hǎi    
píng shēng hào guàn sōu   jiǎn jīng qióng shí bài qiě   xiōng zhàng zài chē    
tái bān huā rùn   zhè diǎn xián lóng wén qín huáng biān yīn xuè wàng   fěn dài jiāo    
xíng zhì jiān bèi shòu zhòu tòu   shàng huáng shān shí kǒng hàn màn háng wěi bàn   zài tóu bàn chǔ wěi    
jīn jiāo běi zhì hǎi mén   zhú guài shí shì měng shòu guǐ xiāng jué piàn   yún fān fēi    
bīn shí qìng shè táng huáng   líng yàn shān zhì fěi shào nián zhì zhī niàn   yán huí shǒu rán ěr    
jīn jūn shī shén wáng   gēng duǎn zhāng wèi chàng gèng yīn hǎi qiáo jīng yóu niàn   nián 廿 chén kōng chóu chàng    
xiàn jūn shí liáng duō   shén háo wèi cháng xiōng líng zhū wěn zhuō shí   shí dāng nài