劉莘叟攜其子二人孫四人入山有詩見贈而韻四出予即依其格答之蓋詩取見情不必區區也

明代 釋函是
別駕劉莘老,遙來看老僧。言真無巧拙,情至少逢迎。 話我似彌勒,誰當辨濁清。多攜孫若子,相視笑亭亭。
bié jià liú shēn lǎo   yáo lái kàn lǎo sēng yán zhēn qiǎo zhuō qíng   zhì shǎo féng yíng    
huà shì   shuí dāng biàn zhuó qīng duō xié sūn ruò zi xiāng   shì xiào tíng tíng