柳梢青

宋代 楊無咎
嫩蕊商量。無窮幽思,如對新妝。粉面微紅,檀唇羞啟,忍笑含香。 休將春色包藏。抵死地、教人斷腸。莫待開殘,卻隨明月,走上迴廊。
nèn ruǐ shāng liáng qióng yōu   duì xīn zhuāng fěn miàn wēi hóng   tán chún xiū   rěn xiào hán xiāng
xiū jiāng chūn bāo cáng jiào rén duàn cháng dài kāi cán   què suí míng yuè   zǒu shàng huí láng