柳梢青

宋代 楊無咎
月墮霜飛。隔窗疏瘦,微見橫枝。不道寒香,解隨羌管,吹到屏帷。 個中風味誰知。睡乍起、烏雲任欹。嚼蕊按英,淺顰輕笑,酒半醒時。
yuè duò shuāng fēi chuāng shū shòu   wēi jiàn héng zhī dào hán xiāng   jiě suí qiāng guǎn   chuī dào píng wéi
zhòng fēng wèi shéi zhī shuì zhà yún rèn jué ruǐ àn yīng   qiǎn pín qīng xiào   jiǔ bàn xǐng shí