柳梢青

宋代 楊無咎
傲雪凌霜。平欺寒力,攙借春光。步繞西湖,興余東閣,可奈詩腸。 娟娟月轉迴廊。誚無處、安排暗香。一夜相思,幾枝疏影,落在寒窗。
ào xuě líng shuāng píng hán   chān jiè chūn guāng rào 西   xīng dōng   nài shī cháng
juān juān yuè zhuǎn huí láng qiào chǔ ān pái àn xiāng xiāng   zhī shū yǐng   luò zài hán chuāng