六如亭

宋代 李綱
松林葬玉近禪扃,便把伽陀當勒銘。居士已亡三昧手,侍人空有六如亭。 玉環約指無消息,巫峽行雲更杳冥。萬法本來皆夢幻,春風又見草青青。
sōng lín zàng jìn chán jiōng   biàn 便 qié tuó dāng míng shì wáng sān mèi shǒu shì   rén kōng yǒu liù tíng    
huán yuē zhǐ xiāo xi   xiá xíng yún gèng yǎo míng wàn běn lái jiē mèng huàn chūn   fēng yòu jiàn cǎo qīng qīng