六么令

宋代 陳允平
授衣時節,猶未定寒燠。長空雨收雲霽,湛碧秋容沐。還是鱸肥蟹美,橡栗村村熟。不堪追逐。龍山夢遠,惆悵田園自黃菊。 醉中還念倦旅,觸景傷心目。羞破帽、把茱萸,更憶尊前玉。愁立梧桐影下,月轉回廓曲。歸期將卜,西風吹雁,懶寄斜封但相囑。
shòu shí jié   yóu wèi dìng hán cháng kōng shōu yún   zhàn qiū róng hái shì féi xiè měi   xiàng cūn cūn shú kān zhuī zhú lóng shān mèng yuǎn   chóu chàng tián yuán huáng
zuì zhōng hái niàn juàn   chù jǐng shāng xīn xiū mào zhū   gèng zūn qián chóu tóng yǐng xià   yuè zhuǎn huí kuò guī jiāng bo   西 fēng chuī yàn   lǎn xié fēng dàn xiāng zhǔ