劉裸卿送筍

宋代 章甫
俗子貪錢如食蜜,幽人愛竹如種玉。 君家大隱城一隅,萬個深圍數間屋。 陽春不住長兒孫,犢角貓頭還滿目。 卻恐繁陰礙風月,童奴時取供餚蔌。 朝來想掛北窗坐,應念先生食無肉。 故遣此君來起予,斕斑嫩籜森盈束。 先生飢腸非雷吼,米糝鹽醯羹杞菊。 急呼瀹釜然枯薪,殷勤留客晨炊熟。 不羨侯家五鼎烹,得此一飽萬事足。 客去關門聽雨眠,枕上詩成翻水速。
tān qián shí   yōu rén ài zhú zhǒng  
jūn jiā yǐn chéng   wàn shēn wéi shù jiān  
yáng chūn zhù zhǎng ér sūn   jiǎo māo tóu hái mǎn 滿  
què kǒng fán yīn ài fēng yuè   tóng shí gōng yáo  
zhāo lái xiǎng guà běi chuāng zuò   yīng niàn xiān sheng shí ròu  
qiǎn jūn lái   lán bān nèn tuò sēn yíng shù  
xiān sheng cháng fēi léi hǒu   sǎn yán gēng  
yuè rán xīn   yīn qín liú chén chuī shú  
xiàn hòu jiā dǐng pēng   bǎo wàn shì  
guān mén tīng mián   zhěn shàng shī chéng fān shuǐ