六礪三首

宋代 鄭思肖
一聽茶歌淚即流,更兼風葉響颼颼。不堪滿地餘殘照,並與新寒合作愁。
tīng chá lèi liú   gēng jiān fēng xiǎng sōu sōu kān mǎn 滿 cán zhào   bìng xīn hán zuò chóu