留客煮餅因過山寺煎茶

宋代 韓淲
旋掃荒涼喜客來,胡床隨處坐徘徊。野亭湯餅談方透,山寺茶香望轉開。 風近凜秋多落葉,雨收殘照少飛埃。大都識賞非難事,莫被旁人富貴催。
xuán sǎo huāng liáng lái   chuáng suí chù zuò pái huái tíng tāng bǐng tán fāng tòu shān   chá xiāng wàng zhuǎn kāi    
fēng jìn lǐn qiū duō luò   shōu cán zhào shǎo fēi āi shí shǎng fēi nàn shì   bèi páng rén guì cuī