留君儀哀詞

宋代 郭祥正
懷伊人兮,漳水之湄。爰結好之初兮,予方出乎陷阱之羈縻。 彼知予之橫罹兮,眷煢煢而弗支。氛侵侵而襲人兮,子獨贈我以蘭芝。 芳芬芬而爽吾衷兮,雖厄窮而弗疑。言涓涓而洗吾耳兮,寂塵聽而淒其。 炊嘉黍而納吾腹兮,使朝則忘飢。采薜荔為予之服兮,慨前修之可追。 脂吾車而秣吾駟兮,造仙的之幽奇。 煮甘溜而茗酌兮,珍盤進乎離支。唱則和兮,迭指摘其醇醨。 同底於道兮,遵聖渚為之歸。聊容與以卒歲兮,曾弗察乎白駒之騖馳。 泊中吉而啟行兮,觴桂漿以違離。惕南北之緬邈兮,蹇形影之頹衰。 歌激揚而再發兮,淚浪浪以沾衣。馬悲鳴而仰顧,仆弛負以增欷。 行雲住而黯慘,去鳥返而低迷。歲聘介而一至兮,孰敢為之後期。 幸再往而再復兮,釋予心之思也。忽承訃以躑躅兮,行不知其所之也。 嗟若人之蘊美兮,天其奪之速也。蹇松柏之枯折兮,惡植則滋以榮也。 考大空之役物兮,必善摶而化之也。將為麟為鳳兮,對明世而出也。 將為蘭為蓀兮,芬馨香而薦上帝也。將為江為河以濟舟也,將為雨為露而澤物也。 將復為人兮,英華於士林也。將為仙為神兮,自適於逍遙之境也。 嗚呼,以甚塞之懷兮,測乎無涯之眹。以有限之情兮,導乎無窮之悲。 嗚呼,其有知乎,其無知乎?吾其能久乎,吾將從子於重泉之游乎,吾又何詞之哀乎。
huái rén   zhāng shuǐ zhī méi yuán jié hǎo zhī chū   fāng chū xiàn jǐng zhī    
zhī zhī héng   juàn qióng qióng ér zhī fēn qīn qīn ér rén zi   zèng lán zhī    
fāng fēn fēn ér shuǎng zhōng   suī è qióng ér yán juān juān ér ěr   chén tīng ér    
chuī jiā shǔ ér   shǐ 使 cháo wàng cǎi wèi zhī kǎi   qián xiū zhī zhuī    
zhī chē ér   zào xiān de zhī yōu  
zhǔ gān liū ér míng zhuó   zhēn pán jìn zhī chàng dié   zhǐ zhāi chún    
tóng dào   zūn shèng zhǔ wèi zhī guī liáo róng suì céng   chá bái zhī chí    
zhōng ér xíng   shāng guì jiāng 漿 wéi nán běi zhī miǎn miǎo jiǎn   xíng yǐng zhī tuí shuāi    
yáng ér zài   lèi làng làng zhān bēi míng ér yǎng   chí zēng    
xíng yún zhù ér àn cǎn   niǎo fǎn ér suì pìn jiè ér zhì shú   gǎn wéi zhī hòu    
xìng zài wǎng ér zài   shì xīn zhī chéng zhí zhú xíng   zhī suǒ zhī    
jiē ruò rén zhī yùn měi   tiān duó zhī jiǎn sōng bǎi zhī shé è   zhí róng    
kǎo kōng zhī   shàn tuán ér huà zhī jiāng wèi lín wèi fèng duì   míng shì ér chū    
jiāng wèi lán wèi sūn   fēn xīn xiāng ér jiàn shàng jiāng wèi jiāng wèi zhōu jiāng   wèi wèi ér    
jiāng wéi rén   yīng huá shì lín jiāng wèi xiān wèi shén   shì xiāo yáo zhī jìng    
  shén sāi zhī huái   zhī zhèn yǒu xiàn zhī qíng dǎo   qióng zhī bēi    
  yǒu zhī   zhī   néng jiǔ   jiāng cóng zhòng quán zhī yóu   yòu zhī āi