柳徑

宋代 王之道
我笑陶彭澤,門栽五株柳。 柳成復自號,清陰亦何有。 豈如兩分行,一徑入花藪。 白氈春盡時,青障雨晴後。
xiào táo péng   mén zāi zhū liǔ
liǔ chéng hào   qīng yīn yǒu
liǎng fēn háng   jìng huā sǒu
bái zhān chūn jìn shí   qīng zhàng qíng hòu