留簡伯俊

宋代 范成大
我昔賦遠遊,萬里無親朋。 惟君同懷抱,相從共茵憑。 踰嶺穿瘴茅,捫參倚枯藤。 隨行一瓶缽,澹如雲水僧。 火馳炎熱場,見此玉壺冰。 東歸常愧君,無力相引繩。 長材屈小邑,果以循吏稱。 豈不有薦墨,翩然支郡丞。 五溪在何許?水駛在崚嶒。 漫仕不擇地,搏扶笑鯤鵬。 獨有故意長,問疾訪姜肱。 亹斖談昨夢,一一記吾曾。 中年畏離別,況我雪鬅鬙。 此意君自解,少留對青燈。
yuǎn yóu   wàn qīn péng  
wéi jūn tóng huái bào   xiāng cóng gòng yīn píng  
lǐng chuān 穿 zhàng máo   mén shēn téng  
suí xíng píng   dàn yún shuǐ sēng  
huǒ chí yán chǎng   jiàn bīng  
dōng guī cháng kuì jūn   xiāng yǐn shéng  
cháng cái xiǎo   guǒ xún chēng  
yǒu jiàn   piān rán zhī jùn chéng  
zài   ? shuǐ shǐ zài líng céng  
màn shì   xiào kūn péng  
yǒu zhǎng   wèn fǎng jiāng gōng  
wěi wěi tán zuó mèng   céng  
zhōng nián wèi bié   kuàng xuě péng sēng  
jūn jiě   shǎo liú duì qīng dēng