柳湖久無水悵然成詠

宋代 蘇轍
平湖水盡起黃埃,惟有長堤萬萬載。 病鶴摧頹沙上舞,遊人寂寞岸邊回。 秋風草木初搖落,日暮樵蘇自往來。 更試明年春絮起,共看飛雪亂成堆。
píng shuǐ jǐn huáng āi   wéi yǒu zhǎng wàn wàn zài  
bìng cuī tuí shā shàng   yóu rén àn biān huí  
qiū fēng cǎo chū yáo luò   qiáo wǎng lái  
gèng shì míng nián chūn   gòng kàn fēi xuě luàn chéng duī