柳花詞二首 其二

元代 胡奎
隨風為白雪,入水化青萍。無限離人意,長亭又短亭。 上天如白雲,入水化萍葉。雲萍無定蹤,如何不愁妾。 盈盈牆下桃,花落子留樹。薄命似楊花,隨風不知處。 朝撲綺羅衣,夕委黃塵道。不知長江上,化作浮萍草。
suí fēng wèi bái xuě   shuǐ huà qīng píng xiàn rén cháng   tíng yòu duǎn tíng    
shàng tiān bái yún   shuǐ huà píng yún píng dìng zōng   chóu qiè    
yíng yíng qiáng xià táo   huā lào liú shù mìng shì yáng huā suí   fēng zhī chù    
cháo luó   wěi huáng chén dào zhī cháng jiāng shàng huà   zuò píng cǎo