柳花

宋代 董嗣杲
翠絲窣地裹晴綿,三月春空灞岸煙。 四下葉蕃如吐雪,一隨風起欲漫天。 池心直作浮萍化,墄齒多將缺蘚填。 恨落夕陽亭榭晚,趁蜂趁蝶撲鞦韆。
cuì guǒ qíng mián 綿   sān yuè chūn kōng àn yān  
xià fān xuě   suí fēng màn tiān  
chí xīn zhí zuò píng huà   chǐ duō jiāng quē xiǎn tián  
hèn luò yáng tíng xiè wǎn   chèn fēng chèn dié qiū qiān