留侯

宋代 呂本中
留侯下邳時,豪氣或未除。晚節慾輕舉,效在黃石書。 其書本無言,一嘆三嗚呼。彼公實天人,識此鵷鳳雛。 良田有蕪穢,令子痛自鋤。萬事不得已,一身常晏如。 袖手默無語,四方瞻步趨。不知隆準公,果能知子無。 小兒荀彧輩,下及崔浩徒。謂能明子心,此語亦已誣。 不能處其知,正足殺其軀。所恨生已晚,聖門無坦途。 學不盡其才,未免風俗驅。詩書在煨燼,子何不回車。 試問禮之本,更觀心地初。
liú hòu xià shí   háo huò wèi chú wǎn jié qīng xiào   zài huáng shí shū    
shū běn yán   tàn sān gōng shí tiān rén shí   yuān fèng chú    
liáng tián yǒu huì   lìng tòng chú wàn shì de   shēn cháng yàn    
xiù shǒu   fāng zhān zhī lóng zhǔn gōng guǒ   néng zhī zi    
xiǎo ér xún bèi   xià cuī hào wèi néng míng zi xīn      
néng chù zhī   zhèng shā suǒ hèn shēng wǎn shèng   mén tǎn    
xué jìn cái   wèi miǎn fēng shī shū zài wēi jìn zi   huí chē    
shì wèn zhī běn   gèng guān xīn chū