柳閎展如子瞻甥也其才德甚美有意於學故以桃

宋代 黃庭堅
浮陽愧嘉魚,道傍多苦李。 古來賢達人,不爭咸陽市。 吾子富春秋,日月東趨水。 潛聖有玉音,聞道而已矣。
yáng kuì jiā   dào bàng duō
lái xián rén   zhēng xián yáng shì
chūn qiū   yuè dōng shuǐ
qián shèng yǒu yīn   wén dào ér