柳閎展如子瞻甥也其才德甚美有意於學故以桃

宋代 黃庭堅
清潤玉泉冰,高明秋景晴。 妙年勤翰墨,銀鉤爛縱橫。 藍田生美璞,未琢價連城。 思為萬乘器,柱下貴晚成。
qīng rùn quán bīng   gāo míng qiū jǐng qíng
miào nián qín hàn   yín gōu làn zòng héng
lán tián shēng měi   wèi zhuó jià lián chéng
wèi wàn shèng   zhù xià guì wǎn chéng