柳閎展如子瞻甥也其才德甚美有意於學故以桃

宋代 黃庭堅
聖學魯東家,恭惟同出自。 乘流去本遠,遂有作書肆。 日中駕肩來,薄晚常掉臂。 徒囂終無贏,歸矣求己事。
shèng xué dōng jiā   gōng wei tóng chū
chéng liú běn yuǎn   suì yǒu zuò shū
zhōng jià jiān lái   báo wǎn cháng diào
xiāo zhōng yíng   guī qiú shì