柳閎展如子瞻甥也其才德甚美有意於學故以桃

宋代 黃庭堅
霜威能折綿,風力欲冰酒。 勤子來訪道,枵然我何有。 寢興與時俱,由我屈伸肘。 飯羹自知味,如此是道不。
shuāng wēi néng shé mián 綿   fēng bīng jiǔ
qín lái fǎng dào   xiāo rán yǒu
qǐn xīng shí   yóu shēn zhǒu
fàn gēng zhī wèi   shì dào