六觀堂老人草書

宋代 蘇軾
物生有象象乃滋,夢、幻無根成斯須。方其夢時了非無,泡、影一失俯仰殊。 清露未晞電已徂,此滅滅盡乃真吾。雲如死灰實不枯,逢場作戲三昧俱。 化身為醫忘其軀,草書非學聊自娛。落筆已喚周越奴,蒼鼠奮髯飲松腴,剡藤玉版開雪膚。 游龍天飛萬人呼,莫作羞澀羊氏姝。
shēng yǒu xiàng xiàng nǎi   mèng huàn gēn chéng fāng mèng shí le fēi   pào yǐng shī yǎng shū
qīng wèi diàn   miè miè jǐn nǎi zhēn yún huī shí   féng chǎng zuò sān mèi
huà shēn wéi wàng   cǎo shū fēi xué liáo luò huàn zhōu yuè   cāng shǔ fèn rán yǐn sōng   yǎn téng bǎn kāi xuě
yóu lóng tiān fēi wàn rén   zuò xiū yáng shì shū