柳公亭

宋代 范成大
主人敬客有餘情,催喚繩床坐柳亭。 曲水流觴非故物,馬鞍山色舊青青。
zhǔ rén jìng yǒu qíng   cuī huàn shéng chuáng zuò liǔ tíng
shuǐ liú shāng fēi   ān shān jiù qīng qīng