六丑 冶城白桃花次沐庵韻

清代 莊棫
漸淒迷萬綠。且一洗、鉛華顏色。道春欲歸,春光偏愛惜。 盪碎瑤魄。縞袂憐伊苦,者般姿態,向畫闌欹側。我言便覺人傾國。 柳絮翻空,梨雲淒咽。多情讓伊幽潔。自劉郎去後,前事休說。 嬌痴無力。任佩環、搖曳似舊,玄都夢、影寂寂。重來綺思空憶。 剩盈盈夜月。與共悽惻。遊絲裊、斷腸難覓。拚盡把、雨雨風風受了,小庭狼藉。 閒門鎖、卻怕人識。待御風、縹緲天台去,瓊簫喚徹。
jiàn wàn qiě qiān huá yán dào chūn guī chūn guāng piān   ài        
dàng suì yáo gǎo mèi lián zhě   bān tài 姿 xiàng   huà lán yán biàn jué rén 便 qīng guó      
liǔ fān kōng   yún yān duō qíng ràng yōu jié liú láng hòu qián shì   xiū shuō      
jiāo chī rèn pèi huán yáo shì jiù xuán dōu   mèng yǐng chóng lái kōng          
shèng yíng yíng yuè gòng yóu niǎo duàn cháng nán pàn jǐn fēng fēng shòu le xiǎo tíng láng              
xián mén suǒ què rén shí dài fēng piāo miǎo tiān tāi qióng xiāo huàn   chè