留陳惟浚

明代 王守仁
聞說東歸欲問舟,清遊方此復離憂。卻看陰雨相淹滯,莫道山靈獨苦留。 薜荔岩高兼得月,桂花香滿正宜秋。煙霞到手休輕擲,塵土驅人易白頭。
wén shuō dōng guī wèn zhōu   qīng yóu fāng yōu què kàn yīn xiāng yān zhì   dào shān líng liú    
yán gāo jiān de yuè   guì huā xiāng mǎn 滿 zhèng qiū yān xiá dào shǒu xiū qīng zhì chén   rén bái tóu