劉晁之家園六詠·梅澗

宋代 姜特立
勝事人間少,芳堤盡種梅。 橫枝出疏影,蠹卉長蒼苔。 瀟灑依湍瀨,飄零落酒杯。 戲魚時躍去,凍蝶忽飛來。 宛似孤山見,還如庾嶺開。 只將松作友,更與竹為媒。 迥出千林表,真成百卉魁。 羞爭桃李艷,自是棟樑材。 止渴將軍智,調羹上相才。 風光無著處,吟思發春雷。
shèng shì rén jiān shǎo   fāng jǐn zhǒng méi  
héng zhī chū shū yǐng   huì zhǎng cāng tái  
xiāo tuān lài   piāo líng luò jiǔ bēi  
shí yuè   dòng dié fēi lái  
wǎn shān jiàn   hái lǐng kāi  
zhǐ jiāng sōng zuò yǒu   gèng zhú wèi méi  
jiǒng chū qiān lín biǎo   zhēn chéng bǎi huì kuí  
xiū zhēng táo yàn   shì dòng liáng cái  
zhǐ jiāng jūn zhì   tiáo 調 gēng shàng xiàng cái  
fēng guāng zhuó chù   yín chūn léi