劉簿之婿游以詩來見且持昌甫書和韻答之

宋代 韓淲
空山落黃葉,天寒鴻雁鳴。敲門袖詩來,一見喜且驚。 清揚固不凡,雅意方流行。如天兩曜奔,如水百瀆傾。 是中有妙寄,冰翁必能名。
kōng shān luò huáng   tiān hán hóng yàn míng qiāo mén xiù shī lái   jiàn qiě jīng    
qīng yáng fán   fāng liú xíng tiān liǎng yào bēn   shuǐ bǎi qīng    
shì zhōng yǒu miào   bīng wēng néng míng