留別子與子相明卿元美 其四

明代 李攀龍
莫道休官意不真,三年為郡苦風塵。青雲縱有憐才客,白眼終非解事人。
dào xiū guān zhēn   sān nián wèi jùn fēng chén qīng yún zòng yǒu lián cái bái   yǎn zhōng fēi jiě shì rén