留別吳興諸君子
楊柳風和溪水平,掉頭歸去趁春耕。青山滿眼渾相識,白鳥隨人似送行。
遠地幾時重握手,孤城今夜獨聞更。離心好是秋霜劍,無數塵埃拂又生。
yáng
楊
liǔ
柳
fēng
風
hé
和
xī
溪
shuǐ
水
píng
平
,
diào
掉
tóu
頭
guī
歸
qù
去
chèn
趁
chūn
春
gēng
耕
。
。
qīng
青
shān
山
mǎn
滿
yǎn
眼
hún
渾
xiāng
相
shí
識
,
bái
白
niǎo
鳥
suí
隨
rén
人
shì
似
sòng
送
xíng
行
。
。
yuǎn
遠
dì
地
jǐ
幾
shí
時
zhòng
重
wò
握
shǒu
手
,
gū
孤
chéng
城
jīn
今
yè
夜
dú
獨
wén
聞
gèng
更
。
。
lí
離
xīn
心
hǎo
好
shì
是
qiū
秋
shuāng
霜
jiàn
劍
,
wú
無
shù
數
chén
塵
āi
埃
fú
拂
yòu
又
shēng
生
。
。