留別成都友人三首 其一

清代 繆荃孫
秋思茫茫海樣寬,慣衝風雪上長安。馬蹄歲月真虛擲,雞肋功名亦太難。 豪氣未除猶跌宕,狂言偶發又闌珊。黃金易盡朱顏老,空嘆虞翻骨相寒。
qiū máng máng hǎi yàng kuān   guàn chōng fēng xuě shàng cháng ān suì yuè zhēn zhì   gōng míng tài nán
háo wèi chú yóu diē dàng   kuáng yán ǒu yòu lán shān huáng jīn jǐn zhū yán lǎo   kōng tàn fān xiāng hán