李太白畫歌

宋代 饒節
先生之氣蓋天下,當時流輩退百舍。醉中咳唾落珠璣,身後聲名滿夷夏。 青山木拱三百年,今晨乃拜先生畫。烏紗之巾白紵袍,岸巾攘臂方出遨。 神遊八極氣自穩,冰壺玉斗霜風高。嗚呼先生泰絕倫,仙風道骨語甚真。 肅然可望不可親,懸知野鶴非雞群。天寶之初天子逸,先生醉去不肯屈。 採石江頭明月出,鼓枻酣歌志願畢。只今遺像粉墨間,尚有英風爽毛骨。 宣州長史粉黛工,誰令寫此人中龍。細看筆意有俯仰,妙處果在阿堵中。 人云此畫世莫比,吳侯得之喜不寐。意侯所愛豈徒爾,亦惜真才死泥滓。 先生朽骨如可起,誰為獵之奉天子。作為文章文聖世,千秋萬古誦盛美。 再拜先生淚如洗,振衣濯足吾往矣。
xiān sheng zhī gài tiān xià   dāng shí liú bèi tuì 退 bǎi shè zuì zhōng tuò luò zhū shēn   hòu shēng míng mǎn 滿 xià    
qīng shān gǒng sān bǎi nián   jīn chén nǎi bài xiān sheng huà shā zhī jīn bái zhù páo àn   jīn rǎng fāng chū áo    
shén yóu wěn   bīng dǒu shuāng fēng gāo xiān sheng tài jué lún xiān   fēng dào shén zhēn    
rán wàng qīn   xuán zhī fēi qún tiān bǎo zhī chū tiān xiān   sheng zuì kěn    
cǎi shí jiāng tóu míng yuè chū   hān zhì yuàn zhī jīn xiàng fěn jiān shàng   yǒu yīng fēng shuǎng máo    
xuān zhōu zhǎng shǐ fěn dài gōng   shuí lìng xiě rén zhōng lóng kàn yǒu yǎng miào   chù guǒ zài ē zhōng    
rén yún huà shì   hóu zhī mèi hóu suǒ ài ěr   zhēn cái    
xiān sheng xiǔ   shuí wèi liè zhī fèng tiān zuò wéi wén zhāng wén shèng shì qiān   qiū wàn sòng shèng měi    
zài bài xiān sheng lèi   zhèn zhuó wǎng