李太白

宋代 孔平仲
卓哉太白詩家徒,天然俊逸不可拘。豪文脫去刻削巧,遠意得自渾沌初。 酒醒落筆灑風雨,當時所就皆須臾。驊騮馳驟日千里,鴻鵠軒騰凌九虛。 蹇驢尺鴳不足道,徐步低翥何區區。後人吟詠多自蔽,鎪句鍊字為良圖。 撞金拊石皆可聽,未若霹靈轟天衢。公之大材不小到,俗議何者相加誣。 賤生仰公風格美,未能彷佛空躊躇。
zhuó zāi tài bái shī jiā   tiān rán jùn háo wén tuō xuē qiǎo yuǎn   de hùn dùn chū    
jiǔ xǐng luò fēng   dāng shí suǒ jiù jiē huá liú chí zhòu qiān hóng   xuān téng líng jiǔ    
jiǎn chǐ yàn dào   zhù hòu rén yín yǒng duō sōu   liàn wèi liáng    
zhuàng jīn shí jiē tīng   wèi ruò líng hōng tiān gōng zhī cái xiǎo dào   zhě xiāng jiā    
jiàn shēng yǎng gōng fēng měi   wèi néng páng kōng chóu chú