李使君示開化諸詩

宋代 周紫芝
使君一出承明廬,當年兩佩龜峰魚。龜峰小兒騎竹馬,笑挽朱轓歸故閭。 門外春風吹畫戟,小閣香濃綺疏碧。蘇州五字老更奇,東陽八詠人誰敵。 山堂聞說公自開,煙雨遙供翠鬟色。更向招提山窟中,竹杖穿雲飽經歷。 夜上孤峰看明月,曉趁鍾魚著僧屐。詩成知復幾牛腰,倒廩傾囷公不惜。 他人舉似與何人,知我耽詩老成僻。平日看囊止一錢,驚見縱橫著圭璧。 當遣兒童勿浪傳,按劍從來少人識。
shǐ 使 jūn chū chéng míng   dāng nián liǎng pèi guī fēng guī fēng xiǎo ér zhú xiào   wǎn zhū fān guī    
mén wài chūn fēng chuī huà   xiǎo xiāng nóng shū zhōu lǎo gēng dōng   yáng yǒng rén shuí    
shān táng wén shuō gōng kāi   yān yáo gōng cuì huán gèng xiàng zhāo shān zhōng zhú   zhàng chuān yún 穿 bǎo jīng    
shàng fēng kàn míng yuè   xiǎo chèn zhōng zhe sēng shī chéng zhī niú yāo dǎo   lǐn qīng qūn gōng    
rén rén   zhī dān shī lǎo chéng píng kàn náng zhǐ qián jīng   jiàn zòng héng zhe guī    
dāng qiǎn ér tóng làng chuán   àn jiàn cóng lái shǎo rén shí