立秋後一日聞雨

宋代 韓淲
秋來便覺雨蕭蕭,涼入西風百慮銷。夜靜竹窗聲自起,晝閒松院影長搖。 苦無車馬能來往,卻有樵漁破寂寥。澗水已添流漸遠,市塵渾不過浮橋。
qiū lái biàn 便 jué xiāo xiāo   liáng 西 fēng bǎi xiāo jìng zhú chuāng shēng zhòu   xián sōng yuàn yǐng zhǎng yáo    
chē néng lái wǎng   què yǒu qiáo liáo jiàn shuǐ tiān liú jiàn yuǎn shì   chén hún guò qiáo