立秋後

宋代 蘇轍
伏中苦熱焦皮骨,秋後清風濯肺肝。天地不仁誰念爾,身心無著偶能安。 詩書久為消磨日,毛褐還須準擬寒。謾許百年知到否,相從一日且盤桓。
zhōng jiāo   qiū hòu qīng fēng zhuó fèi gān tiān rén shuí niàn ěr shēn   xīn zhù ǒu néng ān    
shī shū jiǔ wèi xiāo   máo hái zhǔn hán mán bǎi nián zhī dào fǒu xiāng   cóng qiě pán huán