立秋
當時秋盡別家園,莫怪逢秋便愴魂。海外涼風生白髮,眼前歸計在青門。
雲容漸薄呈山態,井幹新飄見月痕。殘暑未消心早冷,不知人世有寒溫。
dāng
當
shí
時
qiū
秋
jǐn
盡
bié
別
jiā
家
yuán
園
,
mò
莫
guài
怪
féng
逢
qiū
秋
biàn
便
chuàng
愴
hún
魂
hǎi
。
wài
海
liáng
外
fēng
涼
shēng
風
bái
生
fà
白
yǎn
發
,
qián
眼
guī
前
jì
歸
zài
計
qīng
在
mén
青
門
。
yún
雲
róng
容
jiàn
漸
báo
薄
chéng
呈
shān
山
tài
態
,
jǐng
井
gàn
干
xīn
新
piāo
飄
jiàn
見
yuè
月
hén
痕
cán
。
shǔ
殘
wèi
暑
xiāo
未
xīn
消
zǎo
心
lěng
早
bù
冷
,
zhī
不
rén
知
shì
人
yǒu
世
hán
有
wēn
寒
溫
。