林子長見示悼鶴之詩若不能釋然者因次韻以廣

宋代 虞儔
君家青田姿,見之毛骨寒。 方當秋露警,遽迫夏景殘。 年來縱飲啄,意外失防閒。 誰歟不具眼,死之於汝安。 竹林有餘蔭,荷塘豈不寬。 正坐出門誤,寧虞行路難。 因思出處理,士君子惟艱。 方其窮居時,孤進無還丹。 山林欲長往,鐘鼎夫豈慳。 一朝隴書至,倏若登天翰。 肉食無遠謀,伐檀譏素餐。 失身墜戮辱,無乃佞與奸。 逐兔牽黃犬,東門那得還。 竟死咸陽市,慟哭何辛酸。 丹塗布衣願,恨不蒯與菅。 富貴履危機,悵望扶搖摶。 世事亦墮甑,天理真循環。 向來京口銘,俯仰成悲歡。 世無薛公筆,想像付永嘆。
jūn jiā qīng tián 姿   jiàn zhī máo hán  
fāng dāng qiū jǐng   xià jǐng cán  
nián lái zòng yǐn zhuó   wài shī fáng xián  
shuí yǎn   zhī ān  
zhú lín yǒu yīn   táng kuān  
zhèng zuò chū mén   níng xíng nán  
yīn chū chǔ   shì jūn wéi jiān  
fāng qióng shí   jìn huán dān  
shān lín cháng wǎng   zhōng dǐng qiān  
zhāo lǒng shū zhì   shū ruò dēng tiān hàn  
ròu shí yuǎn móu   tán cān  
shī shēn zhuì   nǎi nìng jiān  
zhú qiān huáng quǎn   dōng mén de hái  
jìng xián yáng shì   tòng xīn suān  
dān yuàn   hèn kuǎi jiān  
guì wēi   chàng wàng yáo tuán  
shì shì duò zèng   tiān zhēn xún huán  
xiàng lái jīng kǒu míng   yǎng chéng bēi huān  
shì xuē gōng   xiǎng xiàng yǒng tàn