臨終二詩 其一

宋代 韓玉
客自朝那戍,東過古鄭原。衰年會凶運,奇禍發流言。 白骨將為土,青蠅且在樊。仰呼天外恨,沉思地中冤。 母喪半途鬼,兒孤千里䰟。此心終不滅,有路訴天閽。
cháo shù   dōng guò zhèng yuán shuāi nián huì xiōng yùn   huò liú yán
bái jiāng wèi   qīng yíng qiě zài fán yǎng tiān wài hèn   chén zhōng yuān
sāng bàn guǐ   ér qiān hún xīn zhōng miè   yǒu tiān hūn