林筍

宋代 蘇轍
竹林遭凍曾枯死,春筍連年再發生。 天與歲寒終倔強,澤分淇澳轉敷榮。 狂鞭已逐草侵徑,疏影長隨月到楹。 嵇阮欲來從我余,開門一笑亦逢迎。
zhú lín zāo dòng céng   chūn sǔn lián nián zài shēng  
tiān suì hán zhōng jué jiàng   fēn zhuǎn róng  
kuáng biān zhú cǎo qīn jìng   shū yǐng cháng suí yuè dào yíng  
ruǎn lái cóng   kāi mén xiào féng yíng