臨江仙(高平調)
自古傷心惟遠別,登山臨水遲留。暮塵衰草一番秋。尋常景物,到此盡成愁。
況與佳人分鳳侶,盈盈粉淚難收。高城深處是青樓。紅塵遠道,明日忍回頭。
zì
自
gǔ
古
shāng
傷
xīn
心
wéi
惟
yuǎn
遠
bié
別
,
dēng
登
shān
山
lín
臨
shuǐ
水
chí
遲
liú
留
。
。
mù
暮
chén
塵
shuāi
衰
cǎo
草
yī
一
fān
番
qiū
秋
。
。
xún
尋
cháng
常
jǐng
景
wù
物
,
dào
到
cǐ
此
jǐn
盡
chéng
成
chóu
愁
。
。
kuàng
況
yǔ
與
jiā
佳
rén
人
fēn
分
fèng
鳳
lǚ
侶
,
yíng
盈
yíng
盈
fěn
粉
lèi
淚
nán
難
shōu
收
。
。
gāo
高
chéng
城
shēn
深
chù
處
shì
是
qīng
青
lóu
樓
。
。
hóng
紅
chén
塵
yuǎn
遠
dào
道
,
míng
明
rì
日
rěn
忍
huí
回
tóu
頭
。
。