臨江仙二首 其二
睡起扶頭如醉,由他野草纏衫。黃昏孤鳥下蒼煙。
倘非尋舊夢,誰到夕陽邊。
何處幽簫侵暮?聽時已自悽然。人間冷月最堪憐,夜深人去後,風攪一池寒。
shuì
睡
qǐ
起
fú
扶
tóu
頭
rú
如
zuì
醉
,
yóu
由
tā
他
yě
野
cǎo
草
chán
纏
shān
衫
。
。
huáng
黃
hūn
昏
gū
孤
niǎo
鳥
xià
下
cāng
蒼
yān
煙
。
。
tǎng
倘
fēi
非
xún
尋
jiù
舊
mèng
夢
,
shuí
誰
dào
到
xī
夕
yáng
陽
biān
邊
。
。
hé
何
chǔ
處
yōu
幽
xiāo
簫
qīn
侵
mù
暮
?
tīng
聽
shí
時
yǐ
已
zì
自
qī
淒
rán
然
。
。
rén
人
jiān
間
lěng
冷
yuè
月
zuì
最
kān
堪
lián
憐
,
yè
夜
shēn
深
rén
人
qù
去
hòu
後
,
fēng
風
jiǎo
攪
yī
一
chí
池
hán
寒
。
。