臨江仙·獨宿禪房清夢斷

宋代 鄧肅
獨宿禪房清夢斷,雞聲喚起晨鐘。出門曉月耿寒空。小池凝輩翠,竹外跨飛虹。 梅塢不知何處了,傍籬臨水重重。嘯歌都在冷香中。人間那有此,天上廣寒宮。
宿 chán fáng qīng mèng duàn   shēng huàn chén zhōng chū mén xiǎo yuè gěng hán kōng xiǎo chí níng bèi cuì   zhú wài kuà fēi hóng
méi zhī chǔ le   bàng lín shuǐ chóng chóng xiào dōu zài lěng xiāng zhōng rén jiān yǒu   tiān shàng guǎng hán gōng