臨江仙

宋代 王庭
簾外東風吹斷夢,捲簾人探春還。一枝疏影動檐間。鴛鴦□瓦冷,霜月墮欄干。 聞道壽陽如許好,晨妝洗盡微殷。可憐玉骨瘦孱孱。誰家長笛□,吹徹玉樓寒。
lián wài dōng fēng chuī duàn mèng   juàn lián rén tàn chūn hái zhī shū yǐng dòng yán jiān yuān yāng   lěng   shuāng yuè duò lán gān
wén dào shòu yáng hǎo   chén zhuāng jǐn wēi yīn lián shòu chán chán shuí jiā cháng     chuī chè lóu hán