臨江仙

近現代 程濱
枯木千年獨立,風情無復人知。無端綠葉發華滋。 蒼茫臨曠野,爛漫映深池。 昨日春懷是夢,明朝秋恨成詩。那堪開到曲終時。 一身花落盡,霜月滿空枝。
qiān nián   fēng qíng rén zhī duān huá
cāng máng lín kuàng   làn màn yìng shēn chí
zuó chūn huái shì mèng   míng cháo qiū hèn chéng shī kān kāi dào zhōng shí
shēn huā luò jǐn   shuāng yuè mǎn 滿 kōng zhī