凌雲

宋代 李新
江匯潨流搖地軸,路窮九頂切彤霄。半犁好雨田香潤,一簸殘花春寂寥。 土馬未騣愁敗草,仙人得杖厭靈苗。與公莫論從前事,楚些遊魂卻可招。
jiāng huì cóng liú yáo zhóu   qióng jiǔ dǐng qiè tóng xiāo bàn hǎo tián xiāng rùn   cán huā chūn liáo
wèi zōng chóu bài cǎo   xiān rén zhàng yàn líng miáo gōng lùn cóng qián shì   chǔ xiē yóu hún què zhāo