靈隱慧上人惠詩為古風以贈

宋代 鄭清之
貫林齊已唐詩人,當時逸氣凌簪紳。 違犯名亹亹逼甫白,幽蘭直與梅爭春。 誰知北面石霜老,服勤杖屨皆終身。 二公所得當蓋世,英詞傑句風中塵。 至今傳者以詩重,妙處反為詩所湮。
guàn lín táng shī rén   dāng shí líng zān shēn  
wéi fàn míng wěi wěi bái   yōu lán zhí méi zhēng chūn  
shéi zhī běi miàn shí shuāng lǎo   qín zhàng jiē zhōng shēn  
èr gōng suǒ de dāng gài shì   yīng jié fēng zhōng chén  
zhì jīn chuán zhě shī zhòng   miào chù fǎn wèi shī suǒ yān