凌歊台六首
宋武當年跡已陳,荒台寂寞幾經春。
一番棟宇從頭葺,四面軒窗入眼新。
陡覺江山增氣象,更添風月愈精神。
老夫無處逃炎暑,領客時來一岸巾。
sòng
宋
wǔ
武
dāng
當
nián
年
jì
跡
yǐ
已
chén
陳
,
huāng
荒
tái
台
jì
寂
mò
寞
jǐ
幾
jīng
經
chūn
春
。
。
yī
一
fān
番
dòng
棟
yǔ
宇
cóng
從
tóu
頭
qì
葺
,
sì
四
miàn
面
xuān
軒
chuāng
窗
rù
入
yǎn
眼
xīn
新
。
。
dǒu
陡
jué
覺
jiāng
江
shān
山
zēng
增
qì
氣
xiàng
象
,
gèng
更
tiān
添
fēng
風
yuè
月
yù
愈
jīng
精
shén
神
。
。
lǎo
老
fū
夫
wú
無
chǔ
處
táo
逃
yán
炎
shǔ
暑
,
lǐng
領
kè
客
shí
時
lái
來
yī
一
àn
岸
jīn
巾
。
。