靈松歌

唐代 齊己
靈松靈松,是何根株。盤擗枝幹,與群木殊。 世眼爭知蒼翠容,薜蘿遮體深朦朧。先秋瑟瑟生谷風, 青陰倒卓寒潭中。八月天威行肅殺,萬木凋零向霜雪。 唯有此松高下枝,一枝枝在無摧折。痴凍頑冰如鐵堅, 重重鎖到槎牙顛。老鱗枯節相把捉,踉蹌立在青崖前。 有時深洞興雷雹,飛電繞身光閃爍。乍似蒼龍驚起時, 攫霧穿雲欲騰躍。夜深山月照高枝,疏影細落莓苔磯。 千年朽枿魍魎出,一株寒韻鏘琉璃。安得良工妙圖雘, 寫將偃蹇懸煙閣。飛瀑聲中戰歲寒,紅霞影里擎蕭索。
líng sōng líng sōng   shì gēn zhū pán zhī gàn   qún shū
shì yǎn zhēng zhī cāng cuì róng   luó zhē shēn méng lóng xiān qiū shēng fēng  
qīng yīn dǎo zhuó hán tán zhōng yuè tiān wēi xíng shā   wàn diāo líng xiàng shuāng xuě
wéi yǒu sōng gāo xià zhī   zhī zhī zài cuī shé chī dòng wán bīng tiě jiān  
chóng chóng suǒ dào chá diān lǎo lín jié xiāng zhuō   liàng qiàng zài qīng qián
yǒu shí shēn dòng xīng léi báo   fēi diàn rào shēn guāng shǎn shuò zhà shì cāng lóng jīng shí  
jué chuān 穿 yún téng yuè shēn shān yuè zhào gāo zhī   shū yǐng luò méi tái
qiān nián xiǔ niè wǎng liǎng chū   zhū hán yùn qiāng liú li ān liáng gōng miào  
xiě jiāng yǎn jiǎn xuán yān fēi shēng zhōng zhàn suì hán   hóng xiá yǐng qíng xiāo suǒ